†††††††††††††††††††††††††††††††††††††††††
††† Jesus is died for our salvation! †††
†††††††††††††††††††††††††††††††††††††††††

††† "Cho"... niềm vui sẽ nhân đôi! †††
††† "Nhận"... nỗi buồn vơi một nửa! †††


Loading...

♥ Search on ledinhduy67's site (Tìm kiếm trên Trang web ledinhduy67):

Thứ Hai, tháng 11 14, 2011

THÔNG ĐIỆP CHO NHỮNG NGƯỜI EM

THÔNG ĐIỆP TỪ BỘ TỘC NGOÀI NHÂN LOẠI TỚI 7 TỈ NGƯỜI TRÊN TRÁI ĐẤT VỀ ĐẠI THẢM HỌA MÔI TRƯỜNG...

Từ ngàn xưa, nhân loại đã có những nền văn minh lớn tạo ra các kiến trúc vĩ đại như Kim tự tháp, Vườn treo Babylon, Vạn Lý Trường Thành v.v… Tuy nhiên, dù phát triển đến đâu chăng nữa, nền văn minh nào cũng chịu sự chi phối của luật vô thường, nay còn mai mất, bất cứ cái gì, dù cực thịnh thì cũng đến lúc suy tàn!


Nói đến Kim Tự Tháp, người ta thường nghĩ đến Kim Tự Tháp Ai Cập, ít ai nhắc đến những Kim Tự Tháp Nam Mỹ, mặc dù tại đây số Kim Tự Tháp còn nhiều hơn, đặc biệt hơn và bao trùm nhiều điều kỳ bí hơn, vì lẽ phần lớn chúng bị bao phủ bởi rừng rậm, không thuận tiện cho việc nghiên cứu khảo sát.

Columbia là một quốc gia nằm ở phía Nam Mỹ Châu, phần lớn lãnh thổ xứ này được bao phủ bởi những khu rừng rậm rạp chưa được khai phá, đặc biệt là khu rừng quanh rặng núi Sierra thì gần như còn nguyên vẹn từ mấy ngàn năm nay, không mấy ai đặt chân đến.

Đối với người dân Columbia thì rặng Sierra vẫn được coi là một chốn linh thiêng chứa đựng nhiều bí ẩn.

Huyền thoại xứ này nói rằng đó là chỗ ở của những bậc Thần linh, có nhiệm vụ che chở cho nhân loại. Vì đỉnh núi lúc nào cũng bị mây mù che phủ, thêm vào đó khí hậu ẩm ướt quanh năm, nên cây cối mọc chằng chịt, khó có thể đến được.

Năm 1974, một phi công bay lạc vào phía Đông - Bắc của rặng Sierra đã tình cờ tìm thấy một Kim tự tháp rất lớn ở giữa rừng. Phát hiện này đã thúc đẩy nhiều đoàn khảo cổ của các quốc gia đến đây nghiên cứu. Các chuyên gia nhận xét rằng ngôi Kim tự tháp xây bằng đá rất công phu này có những đường nét kiến trúc khác hẳn những Kim tự tháp khác tại Nam Mỹ, do đó nó thuộc về một nền văn minh riêng biệt chứ không phải nền văn minh Incas hay Maya!

Quanh kim tự tháp này là một thành phố bị bỏ hoang với những hệ thống đường sá được lát đá hết sức công phu, tinh tế và có một hệ thống cống thoát nước rất hữu hiệu, chứng tỏ người xưa đã hiểu biết rành rọt về vấn đề vệ sinh. Theo các nhà khảo cổ thì thành phố này đã được xây cất trên bảy ngàn năm, trước khi nền văn minh của Incas và Maya phát triển và có lẽ là một trong những nền văn minh cổ nhất ở Nam Mỹ.

Nếu thế, lịch sử nền văn minh này như thế nào? Tại sao họ lại biến mất không để lại một dấu tích gì trừ ngôi Kim tự tháp và hệ thống đường sá tinh vi kia?

Các nhà nghiên cứu nhận xét rằng dù đã trải qua bảy tám ngàn năm mà hệ thống đường sá vẫn còn rất tốt, không bị hư hoại, trong khi hệ thống xa lộ tối tân nhất ở Hoa Kỳ ngày nay nếu không được tu sửa, bảo trì thì chỉ vài chục năm đã xuống cấp!

Dọc theo những con đường lát đá là những thửa ruộng trồng lúa và khoai, chứng tỏ nền văn minh này chú trọng nhiều về nông nghiệp.
Điểm nổi bật là mỗi ngã tư đường lại có những tảng đá lớn, khắc ghi những ký hiệu lạ lùng trông như một tấm bản đồ. Bản đồ đường sá hay chỉ dẫn điều gì vẫn còn là một câu hỏi lớn.

Thông thường các nền văn minh cổ hay để lại nhiều dấu tích hay tài liệu ghi khắc về lịch sử, phong tục tập quán, nhưng không hiểu tại sao nơi đây không hề tìm thấy một dấu tích đặc biệt nào về nền văn minh này ngoài các tấm bản đồ kỳ lạ kia?

Cách đó không xa ở gần một đỉnh núi có một bộ lạc người thiểu số có tên là Kogi sống biệt lập, không giao tiếp với ai.

Các nhà khảo cổ đoán rằng có lẽ giống dân này là con cháu của những người đã xây dựng lên Kim tự tháp và thành phố với đường sá bằng đá kia; Nhưng không hiểu vì sao một nền văn minh như vậy lại suy tàn và biến mất, không để lại dấu tích gì?

Đầu năm 1993, ký giả Alan Ereira, phóng viên thường trú của đài BBC tại Columbia, nhận được tin bộ lạc Kogi cho phép anh được phỏng vấn với điều kiện anh phải đến tham dự Đại hội các Tôn giáo toàn thế giới tổ chức tại Chicago vào tháng 9 năm 1993 và công bố một thông điệp của họ.

Ký giả Ereira viết: “Đây là một biến cố đặc biệt. Tại sao bao lâu nay không giao tiếp với ai mà tự nhiên họ lại cho phép tôi được phỏng vấn quay phim? Họ muốn gì đây? Tại sao một bộ lạc sống biệt lập trong vùng rừng sâu núi thẳm, không tiếp xúc với thế giới bên ngoài, lại biết có một đại hội các tôn giáo nhóm họp tại Hoa Kỳ để gửi thông điệp?

Điều may mắn là tuy người Kogi không liên lạc với ai, rất ít người biết đến ngôn ngữ của họ, nhưng họ có tiếp xúc rất giới hạn với vài bộ lạc gần đó nên chúng tôi đã tìm được một người có thể nói được tiếng Kogi làm thông dịch”.

Phái đoàn của ký giả Ereira gồm 6 người, hai ký giả, một nhân viên y tế và 3 nhân viên thu hình, đã lên đường vào đầu năm 1993. Trải qua nhiều ngày tháng trèo đèo, lội suối, họ đã đến vùng đất của người Kogi nằm sâu trên đỉnh Sierra. Đường vào là một vực thẳm rất sâu, chỉ có độc một cây cầu treo bằng dây thừng bắc ngang qua bờ vực.

Được thông báo trước, một phái đoàn người Kogi đã ra đón tiếp trên bờ vực.
Khác với những bộ lạc thiểu số sống trong vùng thường ít mặc quần áo, tất cả những người Kogi đều mặc quần áo dệt bằng sợi màu trắng, tay áo thụng như cánh bướm. Một người lớn tuổi đã bắt đầu bằng một bài diễn văn ngắn:

“Chúng tôi là những trưởng lão của dân Kogi, chúng tôi chấp thuận cho phép các ông được đặt chân vào đây trong ba ngày. Chúng tôi muốn nhấn mạnh rằng đây là lần đầu và có lẽ cũng là lần cuối các ông được phép đến chỗ chúng tôi. Hiển nhiên việc này đã được Hội Đồng Trưởng Lão thảo luận rất kỹ.

Chúng tôi là con cháu của một giống dân cổ, đã có mặt trên trái đất này từ lâu lắm rồi, trước khi tổ tiên các ông ra đời. Vì vậy, chúng tôi tự coi mình là những người anh lớn trong đại gia đình nhân loại. Các ông là em.

Theo lệ thường trong gia đình, người anh thay mặt cha mẹ để giáo dục, dạy dỗ các em, nhưng chúng tôi biết rằng các em còn trẻ quá, còn hung hăng quá chưa thể học hỏi được gì nên trải qua mấy ngàn năm nay, chúng tôi hy vọng theo thời gian, các em sẽ hiểu biết hơn, trưởng thành hơn và học hỏi được qua những lỗi lầm mà mình đã tạo ra.

Tiếc thay, trải qua bao thế hệ mà các em không những chẳng học hỏi được gì lại còn tiếp tục phá hoại gia tài của mẹ cha để lại, do đó những người anh lớn bắt buộc phải lên tiếng.

Trước khi đi vào chi tiết, chúng tôi cho phép các ông được quan sát nếp sống của chúng tôi, một nếp sống truyền thống đã được tiếp diễn mấy ngàn năm không thay đổi. Các ông được tự do nghiên cứu, ghi nhận, quay phim chụp hình và làm tất cả những gì cần thiết. Sau đó chúng tôi có một thông điệp muốn gởi cho thế giới bên ngoài”.

Ký giả Ereira ghi nhận: “Thật không thể tưởng tượng được cảm giác lạ lùng của chúng tôi khi vượt qua chiếc cầu treo lơ lửng trên miệng vực thẳm để bước chân vào vùng đất của người Kogi. Thời gian như dừng lại hay chúng tôi đã đi ngược trở về một thời điểm nào đó của quá khứ!

Mặc dù chỉ vẻn vẹn có ba ngày nhưng phái đoàn đã làm việc không ngừng, tuỳ khả năng chuyên môn để khảo cứu, ghi nhận. Chuyên viên thu hình đã ghi nhận được hơn hai mươi giờ phim tài liệu. Chuyên viên y tế đã khám cho hơn một trăm người và hoàn tất hồ sơ đầy đủ chi tiết về tình trạng sức khoẻ của người dân tại đây.

Điều đặc biệt là tuy sống trong một tình trạng có thể tạm gọi là “thiếu tiêu chuẩn vệ sinh” theo quan niệm của những người “văn minh” như chúng ta, nhưng những chuyên viên y tế không hề tìm thấy một dấu hiệu nào về bệnh tật cả. Hàm răng của họ rất tốt, ngay cả triệu chứng sâu răng thường thấy ở các bộ lạc khác cũng không hề có ở đây.

Tôi xin xác nhận rằng tất cả ghi nhận đều được kiểm chứng cẩn thận để bảo đảm tính chính xác và trung thực. Vì thời gian quá ít, chúng tôi chỉ làm được những gì có thể làm và chắc chắn có nhiều thiếu sót.

Tôi được biết có đến hơn hai mươi làng mạc rải rác trên đỉnh Sierra, nhưng chúng tôi chỉ được đến thăm một làng duy nhất. Chắc hẳn người Kogi có lý do riêng của họ nên không muốn chúng tôi đi thăm những nơi khác.

Các trưởng lão xác nhận rằng họ không giấu giếm điều gì nhưng cũng không muốn sự có mặt của chúng tôi gây xáo trộn cho đời sống yên lành của những người dân trong vùng”.

Điều đặc biệt là người dân Kogi thường sinh hoạt chung. Mỗi khi có việc gì thì mọi người tự động ra làm một cách rất tự nhiên. Chúng tôi đã chứng kiến việc toàn thể dân chúng kéo nhau đắp lại con đường bằng đá dẫn vào làng.

Họ tự phân chia ra nhiều nhóm nhỏ, mỗi nhóm làm một phần mà không có người hướng dẫn hay chỉ huy. Con đường này nối liền hai làng nên dân cả hai bên cùng nhau ra làm một cách hết sức trật tự.

Chúng tôi được biết mỗi làng có một Hội Đồng Trưởng Lão, những người này thường cầm một chiếc ống nhỏ bằng gỗ, bên trong đựng vôi, họ cầm một chiếc que xoay qua xoay lại để tán những mảnh đá vôi ra thành bột, thỉnh thoảng lại đưa lên miệng nhấm một chút vôi vào đầu lưỡi.

Một trưởng lão cho biết: chiếc ống vôi tượng trưng cho đời sống. Họ luôn tay xoay chiếc ống đó vì đời sống luôn luôn thay đổi, tiếp diễn không ngừng… đá vôi tượng trưng cho chất liệu của đời sống. Sở dĩ họ nghiền nát những miếng đá vôi rồi đưa lên miệng vì hành động đó làm cho đời sống có ý nghĩa hơn!

Tôi không hiểu rõ nghĩa của câu nói đó nên yêu cầu ông giải thích thêm. Vị trưởng lão nói: Đời sống là một sự màu nhiệm, nếu con người biết mài dũa thân tâm để ý thức đời sống một cách trọn vẹn thì người ta sẽ ý thức được những việc khác phi thường hơn.

Ký giả Ereira kết luận: “Tôi đã quan sát việc này rất lâu mà không thể giải thích được gì hơn. Có lẽ đây là một phương pháp tĩnh tâm, ý thức cách thực hiện thiền định của người Á châu. Việc ống vôi nhỏ luôn trên tay là một điều lạ lùng rất khó giải thích”!

Chính giữa làng có một căn nhà rất lớn cất bằng gỗ, lợp lá. Đây là nơi hội họp của dân làng mỗi khi có việc quan trọng. Ngôi nhà hoàn toàn trống trơn, rất sạch sẽ và không hề nhìn thấy biểu tượng tôn giáo tín ngưỡng nào.

Một vị trưởng lão cho biết đây là trung tâm sinh hoạt của làng, mọi việc quan trọng như cưới hỏi, chôn cất, trồng trọt, tiên đoán thời tiết đều được mang ra thảo luận tại đây để lấy quyết định chung. Tất cả mọi người đều được quyền phát biểu ý kiến, không có thủ lĩnh hay một ai nắm quyền hành cả.

Ký giả Ereira ghi nhận: “Thật là một điều lạ lùng chưa từng thấy, một bộ lạc không có người đứng đầu, mọi công việc đều theo quyết định chung. Phải chăng đây là hình thức dân chủ thô sơ nhất, chân chính nhất có từ ngàn xưa?

Theo chỗ chúng tôi tìm hiểu thì không một điều gì được làm nếu không được sự đồng ý chung, nhưng quyết định chung không có nghĩa là theo đa số mà là của toàn thể mọi người. Thật khó có thể tưởng tượng một bộ lạc sống biệt lập lại có một truyền thống dân chủ đặc biệt như vậy!

Phải chăng nền văn minh cổ xưa được dựa trên căn bản dân chủ”?

Đơn vị nhỏ nhất của xã hội Kogi là gia đình, một gia đình gồm cha mẹ và các con nhỏ. Trẻ em được cha mẹ, chủ yếu là người mẹ nuôi dưỡng. Nếu có bệnh tật, trẻ được đưa đến các trưởng lão để chữa trị. Đôi khi các trưởng lão cũng bó tay, em nhỏ không thể sống được, nhưng cha mẹ chúng chấp nhận, coi đó là luật thiên nhiên!

Nếu sống đến lúc trưởng thành thì người Kogi có tuổi thọ rất cao, trung bình là một trăm tuổi hay hơn nữa.

Một trưởng lão cho biết: “Nếu sống thuận theo thiên nhiên không thể có bệnh. Bệnh tật chỉ là hậu quả của những gì trái với tự nhiên. Ngoài ra sự tương giao giữa con người với thiên nhiên hết sức mật thiết nên khi thiên nhiên bị phá huỷ chắc chắn con người sẽ bị ảnh hưởng theo, do vậy họ phải biết tìm môi trường thích hợp để sống. Chính sự sống trái với các định luật thiên nhiên mà có đủ thứ bệnh kỳ quặc xảy ra, đây là bằng chứng hiển nhiên về sự ảnh hưởng của môi trường và cách thức sống đối với con người”.

Khi trẻ em lên 7 tuổi, chúng bắt đầu rời cha mẹ đến sống với ông bà nội hoặc ngoại, cách đó không xa để được rèn về cách sống tự lập. 21 tuổi được theo các bậc trưởng lão để học hỏi và gần 30 tuổi mới bắt đầu lập gia đình riêng.

Người Kogi sống bằng cách canh tác và hái cây trái trong rừng, một lối sống rất thô sơ thường được gán cho các dân tộc bán khai. Phương thức canh tác của họ cũng rất đơn giản: dùng cây vót nhọn chọc xuống đất, rồi thảy vào đó vài hạt đậu và lấp lại. Công việc này dành cho phái nữ, vì họ “mát tay” hơn.

Một trưởng lão cho biết: “Chúng tôi vẫn biết phương pháp trồng trọt, canh tác khác có thể làm cho hoa màu nảy sinh rất nhiều, nhưng có nhiều để làm gì? Gia đình nào thì cũng chỉ ăn ngày 3 bữa. Có nhiều sẽ tạo nên tình trạng tham lam, tạo ra nhiều phiền toái vô ích!

Thiên nhiên đã lo liệu chu toàn thì cứ theo đó mà sống. Các ông hãy nhìn kìa, chim chóc không gieo hạt mà thiên nhiên có để chúng chết đói đâu? Các thú rừng khác cũng thế, chẳng loài nào thiếu ăn cả, vì vậy tại sao con người lại phải lo tàng trữ, gia tăng thu hoạch thực phẩm?

Có dư làm rối loạn trật tự thiên nhiên, có nhiều hơn cái mình cần là lấy đi mất phần của người khác hay sinh vật khác và như thế là vi phạm một định luật căn bản của thiên nhiên và truyền thống sẵn có của dân Kogi.

Các ông nên biết người Kogi chỉ sống vừa đủ, hoàn toàn không có gì dư thừa và do đó tại đây không hề có trộm cướp hay các tệ nạn như các bộ lạc khác”.

Điều đặc biệt nổi bật là người Kogi không hề ăn thịt, cá, khác hẳn với các bộ lạc khác. Họ không hề săn bắn hay có vũ khí. Truyền thống của họ không hề giết hại bất cứ một sinh vật nào, dù lớn hay nhỏ. Đây là một chi tiết làm nhức đầu nhiều nhà nhân chủng và xã hội học!

Từ trước đến nay, các lý thuyết đều cho rằng, những bộ lạc man khai đều sinh sống bằng săn bắn và ăn trái cây trong rừng. Việc bộ lạc này không hề có tập tục ăn thịt cá là một sự kiện độc đáo, lạ lùng và khó giải thích!

Người Kogi cho biết họ có thể sống từ ngày này qua ngày khác bằng cách ngậm một vài lá cây mà thôi, phải chăng vì chỉ ăn thảo mộc mà họ sống lâu như vậy?

Phái đoàn đã ghi nhận việc một trưởng lão dạy dỗ một thanh niên cách ăn uống như sau: “Khi ăn phải nhai từ từ, thong thả, phải ý thức từng chút một và tuyệt đối chú tâm vào việc ăn chứ không được nghĩ đến việc khác”.

Cách ăn uống, làm chủ vị giác là bài học vỡ lòng đầu tiên trong phương pháp giáo dục của họ. Truyền thống tại đây không có trường học mà chỉ có cách dạy khẩu truyền từ cha mẹ, ông bà cho con cháu và từ các bậc trưởng lão cho những thanh niên.

Cách giáo dục thanh niên tại đây cũng hết sức lạ lùng, có một không hai. Khi hai mươi mốt tuổi, thanh niên được gởi đến học hỏi với các bậc trưởng lão trong những túp lều đơn sơ hay một hang đá. Tại đấy họ sẽ tập ngồi yên quay mặt vào bức tường trong bảy đến chín năm liền. Họ chỉ nhai một ít lá cây, uống một chút nước và chú tâm suy ngẫm về những điều được giảng dạy.

Mỗi ngày vào giờ giấc nhất định các bậc trưởng lão có nhiệm vụ hướng dẫn sẽ bước vào trao cho họ một đề tài gì đó để suy ngẫm.

Ký giả Ereira đã ghi nhận buổi giảng dạy trong một hang đá như sau: Thanh niên ngồi quay mặt vào vách, vị trưởng lão vào ngồi ở phía sau quan sát thanh niên kia một lúc rồi mới đưa chiếc ống đựng vôi cho anh ta và nói: “Ngươi hãy xoay chiếc ống thật thong thả, ý thức từng hành động và biết rằng mọi vật trong thiên nhiên lúc nào cũng thay đổi như chiếc ống đang xoay trong tay ngươi vậy. Ngươi phải biết rằng đời sống vốn quý báu như vôi đựng trong ống, phải biết quý trọng đời sống của mình cũng như mọi sinh vật, tất cả hiện diện nơi đây vì một ý nghĩa nhất định chứ không phải tình cờ!”

Trong một hang đá khác, một trưởng lão dạy về cách canh tác: “Ngươi phải biết tôn trọng từng gốc cây, từng ngọn cỏ cũng như đời sống riêng của chúng. Đừng bao giờ chặt một cây mà không nghĩ tới hậu quả mà ngươi sẽ gây ra. Cây cối cho ngươi trái ăn, bóng mát và che chở ngươi khi cần thiết, vậy ngươi phải biết tôn trọng cây cối!

Ngươi phải biết vạn vật liên quan với nhau chặt chẽ và ngươi phải ý thức rõ rệt về sự tương quan mật thiết này. Phá hoại trật tự ấy là phá hoại đời sống và phá hoại đời sống chính là tự huỷ đó!”

Ký giả Ereira kết luận: “Trong suốt chín năm ngồi quán xét mối liên quan giữa con người, người và thú vật, người và rừng cây, người và sông suối nên họ biết tôn trọng thiên nhiên, không giết hại, không ăn thịt cá. Họ biết ý thức sự sống tràn đầy trong thiên nhiên, từ đỉnh núi cao xa, to lớn cho đến những côn trùng bé nhỏ, từ những trận mưa đầu mùa đổ xuống các dòng suối tươi mát, cho đến những hoa thơm cỏ lạ mọc trong các thung lũng.

Tâm thức họ tràn đầy những hình ảnh tuyệt vời của thiên nhiên qua các điệu nhạc mà chim chóc hoà tấu, thưởng thức hương thơm của cỏ hoa, rung động với các thay đổi của thời tiết… chắc chắn điều này phải dẫn đến một kết quả diệu kỳ nào đó vì khi trưởng thành, bước ra khỏi hang đá, con người ấy phải là một người ý thức rất sâu xa về mình và sự tương quan giữa mình với mọi vật”.

Khi đã trở nên một người, theo tập tục xã hội người Kogi là đã trưởng thành, có thể lập gia đình, có bổn phận với xã hội hoặc đi theo các bậc trưởng lão để học hỏi thêm và trở nên một trong những người này. Danh từ “trưởng lão” của người Kogi không hề có nghĩa là người chỉ huy mà chỉ có nghĩa là một người khôn ngoan mà thôi.

Muốn đi theo các bậc trưởng lão, một thanh niên còn phải học hỏi trong nhiều năm. Một trong những phương pháp quan trọng là việc tĩnh tâm để “giao cảm với tâm thức vũ trụ”. Nhờ vậy họ có thể biết được nhiều việc xảy ra trên thế giới mặc dù không hề rời khỏi phạm vi của đỉnh Sierra.

Đa số các trưởng lão thường bỏ ra nhiều giờ mỗi ngày để ngồi yên lặng, giao cảm với thiên nhiên vì đối với họ việc tĩnh tâm là mục đích chính của đời sống, các nhu cầu như ăn uống chỉ là phụ. Người ta chỉ bỏ ra vài giờ vào rừng hái trái cây, uống nước suối là đủ rồi, nhưng người ta không thể sống thiếu ý thức về mình được!

Một vị trưởng lão cho biết: “Vũ trụ là một tấm gương lớn, phản ánh tất cả mọi việc xảy ra trong đó. Biết rung động với vũ trụ là biết quán xét tấm gương kia, do vậy người ta không cần phải đi đâu xa mà cũng biết được những điều cần biết.

Việc ngồi chín năm trong động đá đâu phải chỉ ngồi đó nhai vài lá cây, suy nghĩ vài câu nói, mà đòi hỏi người ta phải nỗ lực tìm hiểu về mình, vì biết chính mình là biết được vũ trụ và biết được vũ trụ tất sẽ hiểu được các định luật thiên nhiên. Đã hiểu được các định luật này một cách sâu xa thì làm sao có thể làm trái với nó được?

Sở dĩ con người làm việc sai quấy là vì họ không biết mình, chỉ sống hời hợt, quay cuồng và dựa trên những giá trị có tính chất giả tạo, những giá trị do tập đoàn tạo ra chứ không phải xuất phát từ những công phu suy ngẫm sâu xa. Sống như thế không thể gọi là sống. Đó là sống nhưng thực sự đã chết! Thân thể tuy sống mà đầu óc đã chết từ lâu rồi”!

Đối với người Kogi, việc chết cũng rất giản dị, khi cảm thấy đến lúc phải ra đi, người già thường tìm vào hang sâu và ngồi yên trong đó chờ chết. Họ không làm đám tang, gia đình không than khóc mà cho rằng đó là một việc bình thường, không có gì đáng quan tâm.

Điều hết sức đặc biệt nữa là người Kogi không hề có một tín ngưỡng, thờ thần linh hay vật tổ như các bộ lạc khác. Truyền thống nơi đây chú trọng trên căn bản tĩnh tâm suy ngẫm nên họ đã có những quan niệm hết sức đặc biệt, khác hẳn với những nền văn minh khác.

Theo quan niệm của người Kogi truyền từ đời này qua đời khác, từ thuở ban sơ vũ trụ hoàn toàn trống rỗng, không có mặt trời, mặt trăng, tinh tú hay bất cứ một cái gì và chính cái trống rỗng uyên nguyên đó được gọi là “Mẹ vũ trụ” hay Kaluma.

Danh từ “Mẹ vũ trụ” không phải một đấng hoá công (Creator) mà chỉ là một tâm thức (mind). Một trạng thái tuyệt đối hoàn hảo của tâm thức.

Một trưởng lão nói: “Các quan niệm như tinh tú, mặt trời mặt trăng, đất, nước, gió, lửa từ đâu đến? Phải chăng từ tâm thức này sinh ra? Chính tâm thức đó phát sinh ra tư tưởng vận hành, giống như cuộn chỉ xoay từ sợi, mà tất cả mọi vật đều phát sinh”.

Tóm lại, tất cả đều do tâm tạo. Có chín thế giới phát sinh từ tâm thức vũ trụ cũng như một người mẹ sinh ra chín đứa con. Mỗi đứa con có một đặc tính hay sắc thái tiêu biểu khác nhau.

Thế giới thứ chín chính là thế giới chúng ta đang sống. Tất cả mọi thế giới đều tuân theo những quy định nhất định liên quan đến việc sinh ra, lớn lên, phát triển rồi chết đi. Đó là định luật thiên nhiên không thể thay đổi và rất quan trọng vì nó nối liền chúng ta với các cảnh giới khác và sau cùng với Mẹ vũ trụ (Kaluma).

Chính vì ý thức như thế mà người ta biết rằng trái đất này không phải tạo ra cho riêng loài người mà cho tất cả mọi sinh loài khác nữa”!

Ký giả Ereira đã đặt câu hỏi về Kim tự tháp và thành phố bỏ hoang nhưng các trưởng lão người Kogi lắc đầu từ chối không tiết lộ gì về lịch sử của thành phố đó. Mặc dù họ tự nhận là con cháu của những người đã xây cất lên các công trình đó và nói: “Tại sao các ông cứ quan tâm đến những ký hiệu lạ lùng, những tấm bản đồ bằng đá kia làm chi? Các ông sẽ không thể hiểu nổi những ẩn nghĩa đó khi tâm các ông còn xáo trộn. Các tâm hồn non dại, chưa trưởng thành, chưa biết làm chủ mình thường chỉ thích tò mò chạy theo những gì kỳ lạ, những hão huyền bên ngoài chứ không biết quay vào bên trong để hiểu chính mình! Chỉ khi nào hiểu chính mình thì mới biết được những điều mà Kim tự tháp kia được xây cất vào việc gì và những tảng đá kia chỉ dẫn những gì.

Khi xưa tổ tiên các ông đã biết rõ những điều này nhưng khi con người trở nên tham lam, ích kỷ, giết hại, ăn thịt, cá, phá hoại trật tự thiên nhiên thì tổ tiên chúng tôi biết không thể thay đổi gì được, đã rút vào rừng sâu núi thẳm, chờ đợi những người em sẽ rút tỉa được những bài học mà họ phải học, những lỗi lầm mà họ gây ra. Nhưng tiếc thay đã bao lâu nay, hình như chẳng mấy ai học hỏi được gì cả”!

Sau ba ngày ghi nhận, quay phim, buổi tối hôm ấy, mọi người quây quần trong căn nhà chính để nghe một trưởng lão tuyên bố một thông điệp mà họ muốn gởi cho thế giới. Đó là một ông lão lớn tuổi nhưng còn khoẻ, nhìn hàm răng còn nguyên vẹn, ai cũng nghĩ ông lão chỉ vào khoảng sáu mươi là nhiều, nhưng về sau ký giả Ereira mới biết, vị trưởng lão đó đã sống trên một trăm tuổi! Hầu như vị trưởng lão nào cũng đều một trăm tuổi trở lên cả, nhưng không thấy những dấu vết già yếu, bệnh tật trên thân thể họ như vẫn thường thấy ở các bộ lạc khác.

Vị trưởng lão lên tiếng: “Chúng tôi đã thảo luận rất kỹ điều chúng tôi muốn nói. Chúng tôi muốn gửi một thông điệp cho các em trong gia đình nhân loại. Chúng tôi nói bằng trái tim, những lời nói chân thành nhất rằng: Nhân loại đang sắp bước vào một thảm hoạ rất lớn mà từ trước đến nay chưa hề xảy ra!

Loài người cần biết rằng tất cả chúng ta đều là anh em một nhà, đều là con cùng một mẹ. Dù chúng ta có màu da khác nhau, mặc quần áo khác nhau, có những truyền thống khác nhau, tuân theo những quan niệm khác nhau, sống trong những điều kiện khác nhau… nhưng tất cả chỉ là bề ngoài mà thôi!

Bên trong chúng ta đâu hề khác biệt; khi đói chúng ta đều đói như nhau, lúc khát chúng ta đều khát như nhau, chúng ta đều có cảm giác vui buồn như nhau. Hiển nhiên phải như vậy rồi! Vì chúng ta đều là con cùng một mẹ nhưng tiếc là các em đã không chú ý đến điều này vì các em đã quên mất nguồn gốc thiêng liêng của mình rồi!

Sống xa mẹ đã lâu, các em quên hẳn người mẹ đã sinh ra các em, săn sóc, che chở, nuôi dưỡng các em. Vì thiếu ý thức, các em đã phá nát gia tài mẹ cha để lại, phá hoại một cách không thương tiếc!

Các anh đây sinh trước, gần cha mẹ hơn nên hiểu được lòng cha mẹ đang tan nát, đau khổ! Mẹ rất buồn vì các con sinh sau nở muộn đã không biết thương yêu nhau mà trái lại cứ chém giết, hận thù, làm hại lẫn nhau khiến cha mẹ đau khổ vô cùng!

Không những thế, các em còn dày xéo lên thân thể mẹ cha mà không biết rằng các em đang giết hại chính đấng đã sinh thành ra mình!

Các anh biết rõ việc này, nên chỉ muốn khuyên các em hãy dừng lại, quan sát và ý thức việc làm hiện nay của các em, vì giết hại đấng sinh thành ra mình chính là giết hại mình đó!

Mẹ của các em là ai? Chính là trái đất này. Lòng mẹ chính là biển cả và trái tim của mẹ chính là những dãy núi cao có mặt khắp nơi. Này các em! Đốt rừng, phá núi, đổ ô uế xuống biển chính là chà đạp lên thân thể của mẹ đó!

Mẹ là nguồn sống chung và con người không thể sống mà không có mẹ! Nếu trái đất bị huỷ hoại thì chúng ta sẽ sống ở đâu? Đây là một vấn đề hết sức quan trọng, cần xét đoán một cách nghiêm khắc!

Các anh không biết trong vòng vài năm nữa thế giới sẽ biến đổi như thế nào? Chắc không lấy gì tốt đẹp lắm đâu nếu các em cứ tiếp tục phá hoại mà không biết bảo trì môi trường sinh sống.

Tại sao được thừa hưởng một gia tài tốt đẹp như thế mà chúng ta lại phá hoại nó đi? Tại sao các em không nghĩ rằng trải qua mấy ngàn năm nay, các thế hệ trước đã giữ gìn cẩn thận, trân trọng từng tấc đất, từng ngọn núi, từng khóm cây, ngọn cỏ mà ngày nay các em lại phá nát mà không hề thương tiếc?

Làm sao các em có thể tự hào rằng mình văn minh khi nhân loại và mọi sinh vật mỗi ngày một đau khổ nhiều hơn xưa? Làm sao có thể nói rằng nhân loại đã tiến bộ khi con người ngày càng gia tăng hận thù, chỉ thích gây chiến tranh khắp nơi? Các anh biết vậy nhưng phải làm sao đây...?

Làm sao có thể nói cho các em biết rằng vũ trụ có những định luật vô cùng lớn lao, không thể vi phạm được? Lòng các anh vô cùng đau đớn vì các anh thấy trái đất đã khô kiệt rồi, mọi sự sống đang lâm nguy và thảm hoạ diệt vong chỉ còn trong gang tấc. Do đó các anh muốn kêu gọi khẩn thiết rằng, hãy thức tỉnh, ngưng ngay những việc có tính cách phá hoại lại, nếu không thì trễ quá mất rồi”!

Ký giả Ereira ghi nhận: “Thật khó có thể tin rằng những người Kogi lại biết rõ tình trạng phá hoại môi sinh và chiến tranh đang xảy ra trên thế giới hiện nay khi họ không hề rời khỏi phạm vi của đỉnh Sierra. Tuy nhiên điều này hoàn toàn đúng vì nhiều bằng chứng đã cho thấy môi trường sinh sống của nhân loại đang bước vào một giai đoạn nguy kịch”

Biết rõ nguy cơ này, các quốc gia tân tiến đang phát động những căn bản kinh tế, kỹ thuật mới đặt trên vấn đề môi sinh mà nạn nhân đầu tiên sẽ là các quốc gia chậm tiến. Chính những nước này sẽ trở thành miếng mồi ngon để các nước tân tiến kéo đến mở mang kỹ nghệ, phóng uế bừa bãi các chất cặn bã, và phá hoại môi sinh.

Nhân danh khoa học kỹ thuật, các quốc gia tiên tiến đang chuyển những nhà máy, kỹ nghệ từ xứ họ qua những quốc gia khác dưới những danh nghĩa rất tốt đẹp như hợp tác, phát triển kỹ thuật. Hiển nhiên họ đã hiểu tình trạng phá hoại môi sinh và hậu quả của nó trên đất nước họ và quyết định nếu kỹ nghệ là cần thiết thì hậu quả của nó phải xảy ra ở một nơi nào khác chứ không phải trên lãnh thổ của họ!

Nói một cách khác, chính sách “thực dân mới” sẽ không xây dựng trên tình trạng chiếm đất mà đặt trên căn bản phá hoại môi sinh tại những nơi khác vì đây là một sự phá hoại có tính chất vĩnh viễn, không thể phục hồi!

Những quốc gia mà môi sinh bị phá hoại sẽ không bao giờ ngóc đầu lên được vì thiếu thực phẩm do đất màu bị phá hoại, rừng rậm bị huỷ diệt, biển cả và đất đai chứa đựng toàn những chất ô nhiễm. Dân chúng sẽ bị những bệnh tật kỳ dị không thể chữa được, những thứ bệnh có thể gây tổn thương đến yếu tố di truyền và hoàn toàn suy kiệt nhân lực bởi các hoá chất kỹ nghệ!

Thế giới ngày nay đang bước vào khúc quanh lịch sử trong đó tình trạng môi sinh sẽ đóng vai trò tối hệ trọng!

Khi phái đoàn ký giả BBC rời rặng Sierra, những người Kogi đã ân cần nhắn nhủ: “Xin các ông hãy mang thông điệp của chúng tôi gửi cho thế giới bên ngoài để nhân loại biết rằng tình trạng đã thực sự nguy kịch lắm rồi! Nếu không chịu thức tỉnh thì còn đợi đến bao giờ nữa”?

(Sưu tầm & Biên soạn)

Stumble
Delicious
Technorati
Twitter
Facebook
Yahoo
Reddit
Feed

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


Please make a Donation so I can keep helping People just like You.
Every little bit helps!  :)
You can even use your Credit Card!... Thank you very much!
- Yahoo or Skype nick: ledinhduy67 -

♥ Labels (♥ TÌM BÀI VIẾT THEO TỪ KHÓA ♥):

3gp files (1) Advertisements (1) AlertPay (2) Anh ngữ (7) Animals (1) Anti (9) Audio (8) Ban (1) Bạn có biết? (180) Bank Online (6) Bank System (4) Bảo mật (1) BBAN (2) Beautiful Pictures (13) Beer (1) Beliefs (1) BIC (2) BitCoin (8) Bitcoin Miner (6) BitCoin Mining (7) BTC (10) Card (2) Card màn hình (2) CashBar (6) Casino (1) Catholicism (40) Câu đối (1) Cây thuốc quanh ta (64) Charles Darwin (4) Chân lý (5) Chân lý Công giáo (55) Chấn thương (2) Chia sẻ (55) Chia sẽ (1) Children (24) Cho vay Trực tuyến (1) Cigarettes (1) Co giật (1) Code (8) Converter (6) CPM (1) Crack (27) Cuộc sống quanh ta (54) Currency Trading (14) Dạy con (16) Dân gian (14) Dictionary (1) Did you know? (179) DogeCoin (2) Download (1) Driver (1) Đái dầm (1) Đại học (12) Đáp án (42) Đau bao tử (3) Đau bụng (3) Đau dạ dày (3) Đau lưng (1) Đau răng (5) Đầu tư Trực tuyến (10) Đề thi (30) Địa lý (4) Đố vui (21) Đố vui có thưởng (20) Đông dược (7) Động kinh (1) Đông y (82) ĐTDĐ (4) Đu đủ (4) Earning Online (3) Earning Online News (57) Eastern Medicine (83) English (8) Exchange (3) Faucet (3) FaucetBox (3) Finance (2) Fonts (1) Forex Trading (12) Free (1) Fun (19) Fun Quiz (21) Gai cột sống (2) Game (2) Gan (2) Ghost (4) Giải đáp (2) Giải độc (5) Giải thưởng (14) Giải trí (26) Giấc ngủ (1) Google-Adsense (1) GPT (1) Gương soi (14) Hạnh phúc (14) Hardware (1) Hệ điều hành (4) Hiểu để sống Đạo (5) Ho (4) Hóa học (5) Học làm người (7) Hosting (1) Hotspot (1) Html (1) Huyết áp (2) HYIP (17) I Share (7) IBAN (2) IDM (3) Internet (14) Introduce Yourself (1) Investment (10) Joiner (2) Key (17) Key Free (13) Keygen (18) Khoa học (41) Kids (20) Kiếm tiền trên mạng (27) Kiếm tiền trực tuyến (30) Kinh doanh (17) LibertyReserve (1) Licence Key (20) Lịch sử (6) LiteCoin (1) Lừa đảo (13) (6) Make money online (57) Mãng cầu xiêm (1) Mathematics (23) Mắt (2) Mặt trái Xã hội (11) Media (1) Medicine (12) Mẹo vặt (4) Miễn phí (2) MMO (108) Mụn nhọt (1) Music (11) Nature (1) Ngâm rượu (2) Ngân hàng Trực tuyến (1) Nhật ký (114) Nhức đầu (3) Nói lắp (1) Notifications (5) Office (2) Ổ đĩa ảo (1) Parent (7) Parenting Tips (16) Payment Proofs (42) PayPal (5) Payza (1) Perfect Money (7) Phần mềm (7) Phong độc (1) Poems (4) PTC (32) PTC News (9) PTD (6) PTP (7) PTR (8) PTS (3) PTU (7) Puzzle with Prizes (10) Quà tặng cuộc sống (124) Quảng cáo (2) Remote (1) Rip (1) Scam (6) Science (32) Search site (2) Security (8) Share (50) Share link (5) Short links (2) Sinh vật (5) Software (80) Splitter (2) Stammering (1) Subtitle (1) Suy nhược Thần kinh (2) Sự thật (28) SWIFT (2) Tai biến (1) Tài chính (1) Tâm linh (10) Tập đi (1) Té ngã (3) Tetris (1) Thảo dược (5) Thần đồng (1) The Best CashBar (6) Thiên nhiên (7) Thiếu máu (1) Thiếu sắt (1) Thông báo (5) Thơ (8) Thủ thuật (40) Thuyết Tiến hóa (5) Thư pháp (2) Thực phẩm (4) Tiếng Anh (1) Tiết niệu (1) Tiểu đường (1) Tips & Tricks (38) Toán (23) Toddler (1) Tool Auto Click (1) Tổ tiên loài người (4) Tốc ký (2) Trading (5) Traffic (4) Trẻ em (27) Tuổi mới lớn (11) Tự điển (1) Tử vi (2) TV Online (1) Ung thư (11) UniKey (1) Văn (4) Văn hóa (8) Video Clip (16) VietKey (1) Vietnam News (52) Viêm họng (1) Viêm xoang (1) VirtaPay (6) Virus (1) Vui vui (3) Wallpaper (1) Webshots Desktop (1) WiFi (4) Windows 7 (16) Windows Vista (13) Windows XP (18) Wine (1) World News (43) Y học (20) Zip / Post code (1)

♥ Introduce Myself:

IP
†††††††††††††††††††††††††††††††††††††††††††††††††††††††††

ĐIỆN TỬ, VI TÍNH LÊ DUY
Số: 2/4B - Trần Bình Trọng - P. Nguyễn An Ninh - Tp. Vũng Tàu
Điện thoại: 064.2470267 - Cell phone: 098.7723967 - 096.7984267
Email: ledinhduy67@yahoo.com.vn & ledinhduy67@gmail.com

Chuyên: Sửa chữa phần cứng, Cài đặt phần mềm máy Vi tính, Laptop.

Nhận:

- Crack bản quyền WINDOWS XP Sp2 vĩnh viễn (Crack trực tuyến qua Internet bằng TeamViewer 4.1 Portable). Được Microsoft chính thức cấp KEY mới, có thể Update lên WINDOWS XP Sp3 và các phiên bản cao hơn...
- Chế tác CD, VCD, DVD theo yêu cầu của khách hàng.
(Kể cả gởi đi các tỉnh xa)

Đăng ký Crack & Update Windows XP Sp2 trực tuyến qua Internet:
Giá trọn gói: 11.99 USD

†††††††††††††††††††††††††††††††††††††††††††††††††††††††††

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

♥ Coins Price: